Lắng nghe tâm sự của diễn viên lồng tiếng Huyền Chi để thấy yêu và thêm trân trọng những tác phẩm lồng tiếng đầy tâm huyết

huyền chi, phim lồng tiengs, doctors lồng tiếng, chuyện tình bác sĩ lồng tiếng, dubbing

Diễn viên lồng tiếng là một công việc đòi hỏi nhiều yếu tố: Giọng nói chuẩn truyền cảm, trí nhớ tốt, mức độ tập trung cao,… Huyền Chi nhận thấy mình tự tin nhất về điều gì? 

Nếu xếp theo thứ tự những yếu tố trên của em theo thế mạnh giảm dần của chị, thì sẽ là: Mức độ tập trung cao, giọng nói truyền cảm, phát âm chuẩn, và sau cùng là trí nhớ. Chị có khả năng tập trung rất tốt, vô phim rồi thì chỉ có chị, thoại và nhân vật tình huống trên phim thôi, chẳng có gì làm chị phân tâm được. Có lẽ vì vậy nên khi làm việc chị chỉ tập trung làm một việc thôi, hết việc này mới đến việc kia, không làm nhiều việc cùng một lúc được. Về sự truyền cảm trong giọng nói, chị cũng khá tự tin. Cảm xúc trong giọng nói khi lồng cho nhân vật theo chị nó trừu tượng lắm. Khi em thực sự có cảm xúc lúc thoại cho nhân vật, thì khán giả họ sẽ cảm nhận được cảm xúc đó rõ ràng hơn, hơn là khi em chỉ diễn xuất bằng kỹ thuật của giọng nói.

 

Những nhân vật để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả qua chất giọng của Huyền Chi

Làm lâu năm thì việc xử lý diễn xuất bằng kỹ thuật dễ lắm, và nhanh nữa. Nhưng như vậy thì khán giả sẽ chỉ cảm nhận được một phần cảm xúc của nhân vật thôi, thiệt thòi cho nhân vật trên phim, thiệt thòi cho khán giả thưởng thức phim. Trong khi người ta diễn hay như thế, mình lồng lại thì cần phải có trách nhiệm với họ. Biết rằng khi lồng tiếng lại, do đặc điểm ngôn ngữ và hoàn cảnh diễn xuất sẽ rất khó để có thể hay bằng bản gốc, nhưng cần phải thu hẹp khoảng cách để ít ra đạt được mức độ gần bằng.

Nhiều người nói diễn viên lồng tiếng là một công việc “kỳ quặc” vì phải tự biên tự diễn chỉ bằng…miệng. Thậm chí phải khóc cười, la hét,… sao cho thật giống nhân vật. Chị Huyền Chi chia sẻ gì về điều này?

Công việc nào cũng có đặc trưng riêng, có cái hay và cái lạ của nó. Nên khi em làm công việc của chính mình thì em thấy nó bình thường. Như công việc nhà báo của em vậy, chị cũng thấy là một công việc rất hay và đáng khâm phục. Chị cũng cực kỳ khâm phục các y bác sĩ. Khi có những chuyện mà những người bình thường như mình hiếm khi phải đối mặt, vậy mà họ phải gặp hằng ngày, hằng giờ.

Em nói “phải khóc cười, la hét,… sao cho thật giống nhân vật" là rất chính xác! Những cái này thuật ngữ bên chị gọi chung là "màu". "Màu" là hơi thở, là cái tằng hắng, ách xì, ho, hít mũi..v.v..mình phải làm chính xác. Không phải tự nhiên mà nhân vật "màu" như vậy. Một cái thở dài tưởng chừng giống nhau những nó mang nhiều lời ngầm khác nhau tùy theo ngữ cảnh và tâm lý nhân vật. 

huyền chi, phim lồng tiếng, doctors lồng tiếng, chuyện tình bác sĩ lồng tiếng

Ngoài công việc diễn viên lồng tiếng, chị còn là đạo diễn chuyển âm, tác giả sáng tác và người trình bày các bài hát nước ngoài, chị thấy các công việc này đã hỗ trợ cho nhau thế nào và giúp ích gì cho cuộc sống đời thường? 

Cuộc sống đời thường á? Thì...kiếm được nhiều xèng hơn chứ sao (cười khoái chí). Và được mọi người yêu mến cảm giác cũng sướng lắm, nhất là mấy em nhỏ á, mà giờ bọn chúng lớn hết rồi! Được làm công việc mình yêu thích, lại vừa kiếm được rủng rỉnh “xèng”. Vậy có phải là vừa chơi vừa có tiền không? Quá sức hài lòng!

Nhiều nhận xét cho rằng: chất lượng lồng tiếng ở Việt Nam đang đi xuống, giọng lồng tiếng dễ bị khán giả nhận ra vì vừa già, vừa giả. Diễn viên lồng tiếng không được đào tạo bài bản từ trường lớp (như diễn viên hay ca sĩ…) nên chưa có chuyên môn nghiệp vụ tốt. Chị nghĩ sao về nhận định này?  

Khi làm nghề, chị quan trọng nhất là chất lượng. Nhưng, như thế nào là chất lượng? Lấy cái gì để đo chất lượng lồng tiếng đây? Nhờ vào nhận xét của khán giả là một phần, nhưng cần có một "chất lượng mẫu" để mọi người có cái tham chiếu. Chất lượng sản phẩm thế nào thì khán giả cũng thế ấy và ngược lại. Nhưng có những chuẩn mực đúng đắn cần phải được định hình trước. Thước đo của chất lượng cũng từ đó buộc phải tự nâng lên, tự mở rộng ra. "Không gian" nhận thức về chất lượng nghệ thuật của người xem càng được mở rộng, thì thước đo của chất luợng càng phải được "nới" lên cao thêm.

Ăn một món ăn cảm thấy ngon, nhưng một ngày có một món ngon hơn, sạch sẽ hơn, nói chung là chất lượng hơn, người ăn sẽ có cái để so sánh. Và nếu như món ngon chất lượng đó trở thành quy chuẩn chung của chất lượng, thì sản phẩm không chất lượng sẽ được phân biệt rạch ròi và tự động bị đào thải.

Thưởng thức nghệ thuật cũng vậy. Hiện giờ có một bộ phận khán giả trẻ, năng động, có gu thưởng thức nghệ thuật họ không thích lồng tiếng. Vì công bằng mà nói, tiếng gốc của nhân vật đương nhiên hay hơn. Nó xuất phát từ cảm xúc thật của diễn viên hoặc nó được khơi gợi từ những nhà làm phim chuyên nghiệp, thấu hiểu sản phẩm của mình. Cho nên, việc lồng tiếng chuyển ngữ càng phải cố gắng sao cho đừng làm mất đi cái hay, cái đẹp mà người ta đã bỏ công ra làm. Nhiều người nói lồng tiếng chủ yếu cho đối tượng khán giả là trẻ nhỏ (chưa đọc được phụ đề), phụ nữ nội trợ và người già. Nói vậy cũng đúng nhưng chỉ đúng một phần.

Với chị, chị tin rằng nếu sản phẩm lồng tiếng có chất lượng thực sự, sẽ chinh phục được cả những người trẻ khó tính. Chẳng hạn như bộ Gia đình là số 1, theo chị biết thì cũng được nhiều bạn trẻ (cả thích và không thích lồng tiếng) khen, với lời có cánh là "còn hay hơn bản gốc", hay hơn theo chị thì chắc không đâu nhưng chắc là bộ phim đã giữ được nguyên vẹn sự thú vị để khán giả Việt xem phim lồng cũng đạt được sự thích thú trọn vẹn như khi người Hàn xem phim gốc vậy. Điều này làm động lực (rất nhiều) để chị không cho phép mình dễ dãi với bất cứ sản phẩm nào. Mưa dầm thấm lâu, chị và những người bạn cùng chí hướng vẫn đang cố gắng chinh phục khán giả bằng những sản phẩm lồng tiếng chất lượng hết sức có thể của mình. 

Huyền Chi đang ấp ủ dự định gì trong tương lai và kỳ vọng thế nào về sự phát triển của nghề lồng tiếng chị đang gắn bó?

Dự định tương lai ấp ủ nhiều quá trời quá đất mà hỏng biết làm có nổi không đây. Nhiều và lớn tới mức tự thấy sợ hãi luôn á! Trước mắt là một bộ phim hoạt hình .. à mà thôi để chừng nào xuất xưởng chị sẽ báo. 

Nguồn: Tri Thức Trẻ