Cùng ngắm nghía con đường dẫn tới thành công của thương hiệu phim hành động kinh điển "Mission: Impossible" (Nhiệm Vụ Bất Khả Thi) gắn liền với sự nghiệp của Tom Cruise cũng như triết lý diễn xuất "quên mình" của nam diễn viên này.

Mỗi khi nhắc tới Mission: Impossible là người ta nghĩ ngay tới Tom Cruise và ngược lại. Sự đóng góp của nam tài tử đã tạo nên sức sống lâu bền cho thương hiệu Nhiệm Vụ Bất Khả Thi, cùng với nỗ lực của đoàn làm phim liên tục "đổi gió" cho loạt phim bằng những cách tiếp cập táo bạo hơn. Kết quả là Mission: Impossible trở thành loạt phim hành động hiện đại có sức sáng tạo và thành công bậc nhất. Cùng nhìn lại hành trình để đến được một Mission: Impossible - Fallout (Nhiệm Vụ Bất Khả Thi: Sụp Đổ) được ca ngợi như ngày hôm nay nhé.

1. Mission: Impossible (1996 – Brian De Palma)

De Palma và những đồng nghiệp của mình rõ ràng đã cố gắng tìm kiếm sự khác biệt so với series phim truyền hình gốc từ những năm 1960. Ngay trong 30 phút đầu phim, Mission: Impossible (MI) đã để cho toàn bộ đội đặc nhiệm của IMF bị tiêu diệt không còn một mống, phá tan toàn bộ những kỳ vọng về một câu chuyện đồng đội như phim cũ. Chỉ còn 2 người duy nhất sống sót, chính là Ethan Hunt (Tom Cruise) và Claire Phelps (Emmanuelle Beart), một người đẹp trông thì có vẻ ngây thơ nhưng lại giữ một bí mật khủng khiếp.

Chính điều này càng khiến cho bộ phim trở nên ấn tượng. Người ta khó tìm thấy được dấu hiệu của sự cẩu thả trong kịch bản, hay một quy trình lủng củng. Các tình huống được kết nối nhẹ nhàng và tự nhiên dưới bàn tay của De Palma.

Điểm trừ duy nhất của phim là tiết lộ tình tiết bất ngờ quá sớm và thiếu điểm nhấn. Khi 2/3 thời lượng bộ phim đã trôi qua và người xem đã đủ mãn nhãn với những màn hành động cao trào, De Palma lập tức cho khán giả biết một bí mật rằng Jim Phelps (Jon Voight) – lãnh đạo cũ của đội đặc nhiệm, tưởng chừng đã chết, lại chính là kẻ chủ mưu đứng đằng sau vụ thủ tiêu các đặc vụ của IMF. Điều này đã khiến cho bộ phim mất đi khá nhiều kịch tính về cuối, dù những màn hành động vẫn khá thỏa mãn.

2. Mission: Impossible 2 (2000 – John Woo)

Kịch bản của phim đã được nhiều người phân tích và chỉ ra rằng nó giống hệt với tác phẩm kinh điển Notorious của Alfred Hitchcock. Nhưng nội dung chỉ là phụ trong bộ phim này, và MI2 trở thành sân chơi cho bậc thầy hành động John Woo có dịp thể hiện cái tôi cá nhân của mình. Cũng giống như phần đầu, các pha hành động được xây dựng trước cả kịch bản, và rồi biên kịch phải kết nối chúng lại với nhau thành câu chuyện hoàn chỉnh. Cách làm này đã thành công ở phần đầu, nhưng đã lộ ra nhiều điểm yếu ở phần 2. Cứ khi các cảnh hành động kết thúc là khán giả chỉ muốn xem đồng hồ vì quá chán nản.

Nhưng ngoài cháy nổ đì đùng ra, MI2 cũng có những khiến người ta phải chú ý như sự quấn quít đến bốc lửa giữa Ethan Hunt của Cruise và Nyah (Thandie Newton). Ngay cả khi 2 nhân vật này suýt nữa phải giết nhau sau cuộc đuổi bắt bằng xe hơi, nụ hôn đầu tiên của họ có sự nồng nàn không gì sánh bằng. Phần lớn thành công của điều này là nhờ diễn xuất của nữ diễn viên Anh quốc Thandie Newton. Cô ấy cực kỳ quyến rũ và hấp dẫn khó cưỡng trong vai diễn này.

Bộ phim kết thúc bằng một màn rượt đuổi vô tiền khoáng hậu khác, khi Tom Cruise cưỡi xe máy và bay đi như một cơn gió trên đường. Anh ấy nhào lộn, đạp phanh và thực hiện hàng loạt những pha bay lượn bắn súng ngoài sức tưởng tượng mà nếu ở ngoài đời thật thì lẽ ra anh ta đã bỏ mạng từ lâu. Pha đấu tay đôi giữa Hunt và Ambrose ở cuối phim bắt đầu bằng việc cả 2 lao xe máy lên không trung, đạp bay cả 2 chiếc xe và lao vào đấm nhau ngay lập tức. Thật không thể tin nổi, quá vô lý, nhưng quá vui. Qua tay Woo, tất cả những điều này lại trở nên vô cùng kịch tính và cuốn hút.

Từ đây, thương hiệu MI gần như trải qua một cuộc cách mạng, và nhào nặn nên một danh tính hoàn toàn mới. MI2 cũng là sự khởi đầu cho một truyền thống của dòng phim này: mỗi phần phim mới sẽ được thực hiện bởi một đạo diễn hoàn toàn khác, mang theo những phong cách cá nhân đặc trưng của họ. MI có sự căng thẳng, hoang mang của De Palma, MI2 thì đầy những cảnh hành động cháy nổ tưng bừng. Đây đều là những tên tuổi lớn ở thời của họ. Thế nhưng, MI đã có một lựa chọn khá bất ngờ cho phần 3 của mình.

3. Mission: Impossible III (2006 – J.J. Abrams)

Giờ đây ở năm 2018, J.J. Abrams được biết tới là người đàn ông duy nhất đã mang lại cả 2 thương hiệu điện ảnh đình đám nhất mọi thời đại là Star Trek và Star Wars trở lại màn ảnh rộng của thế kỷ 21. Nhưng khi nhận chiếc ghế đạo diễn cho MI3, Abrams vẫn còn là một lựa chọn khá kỳ lạ. Một lý do lớn là vì khi đó ông chưa từng đạo diễn bất cứ một phim điện ảnh nào.

Khi Cruise liên hệ với Abrams, ông còn chưa hoàn thành series Lost (Mất Tích) nổi tiếng một thời. Nhưng vì lý do nào đó, Cruise và đồng sự của mình sẵn sàng lùi lịch làm việc lại cả 1 năm để chờ đợi. Mọi thứ dường như đều khiến người ta lo lắng cho số phận bộ phim, nhưng có khi chính điều đó đã cứu sống tên tuổi của thương hiệu này.

Chứng kiến Tom Cruise thành công trong mọi chuyện thì cũng hay, nhưng xem anh ta thất bại thì cũng có chút thú vị. Bất cứ khi nào Tom Cruise nhận những vai diễn khác biệt với hình ảnh anh hùng siêu phàm, gì cũng làm được, chính là khi khán giả cần phải đặc biệt tập trung.

Trái ngược với phong cách hành động giải trí của hai phần trước, MI3 khiến nhiều người bất ngờ vì độ ghê rợn của nó. Điều đó hoàn toàn nhờ công của cố tài tử Philip Seymour Hoffman trong vai phản diện Owen Davian, có thể nói là phản diện xuất sắc nhất của toàn bộ dòng phim.

Vai diễn này của ông hoàn toàn xứng đáng sánh ngang với Joker của Heath Ledger trong The Dark Knight (2008) với tư cách phản diện xuất sắc nhất thế kỷ 21. Sự đáng sợ của Owen đến từ sự vô cảm và lạnh lùng của hắn. Hắn không quan tâm đến ai hay cái gì, cũng không có một lý tưởng hay triết lý phức tạp nào. Hắn chỉ đơn giản là một gã thần kinh thích làm điều ác và cực kỳ thông minh mà thôi.

Ở đây, người ta thấy Ethan Hunt liên tục bị phục kích bất ngờ, không thể đối phó nổi với những cuộc tấn công của Davian. Bởi vì anh ta vẫn còn tin rằng mình có thể làm được những điều bất khả thi và giành chiến thắng cuối cùng. Rất tiếc rằng, điều đó đã không còn đúng.

4. Mission: Impossible – Ghost Protocol (2011 – Brad Bird)

Sau MI3, tên tuổi của Tom Cruise bắt đầu xuống dốc không phanh. Với những thương hiệu điện ảnh có cấu trúc mới như Marvel, khán giả đã không còn thực sự quan tâm đến tên tuổi của các ngôi sao khi lựa chọn phim ngoài rạp.

Mọi chuyện trở nên xấu đi khi hãng Paramount quyết định cắt hợp đồng với Cruise vào năm 2006 bất chấp sự gắn bó giữa 2 bên suốt 14 năm trước đó. Hình ảnh của anh ta trong mắt khán giả đã quá ô uế để có thể cứu vãn. Đây chính là lý do mà phải tới tận năm 2011 một phần phim tiếp theo của MI mới được ra mắt.

Khoảng giữa năm 2006 và 2008, Paramount quyết định "nối lại tình xưa" với Cruise vì họ chưa sẵn sàng từ bỏ thương hiệu ăn khách này, và không ai dám làm một phim MI mà không có Cruise, cho dù anh ta không còn là siêu sao như trước nữa.

Ghost Protocol có lẽ chính là phần phim có nhiều tình huống kịch tính và nghẹt thở nhất cho tới thời điểm hiện tại. Brad Bird thực sự điệu nghệ với khả năng xử lý các cảnh hành động. Với kinh nghiệm chủ yếu làm phim hoạt hình, ông giữ cho mọi thứ đều đang trong trạng thái chuyển động. Không chỉ là cảnh phim ở tòa nhà chọc trời, mà còn là pha chiến đấu giữa Paula Patton và Lea Seydoux. Tất cả đều cực kỳ mãn nhãn.

Thêm vào đó, chúng ta được làm quen với Simon Pegg trong vai Benji, một sự bổ sung xuất sắc cho bộ phim. Mặc dù đã được giới thiệu từ MI3, phải tới Ghost Protocol, Benji mới được tỏa sáng thực sự trong vai trò một thành viên cốt cán của đội đặc nhiệm. Mặc dù vai trò đội nhóm trong Ghost Protocol là rõ rệt nhất từ trước tới nay, Ethan Hunt vẫn là ngôi sao của toàn bộ nhiệm vụ "bất khả thi" này: Hồi sinh lại uy tín của Tom Cruise trong lòng khán giả. Bởi một lẽ đơn giản, anh ta thực sự là một diễn viên có sức hút mãnh liệt trên màn ảnh.

Giới truyền thông từ đây cũng nương tay với Cruise hơn rất nhiều khi không còn tập trung vào đời tư lộn xộn của anh nữa, mà nói nhiều hơn về pha liều mạng quên sầu của anh ở Burj Khalifa. Ghost Protocol khẳng định thêm một lần nữa rằng bất cứ bộ phim MI nào thiếu Tom Cruise cũng sẽ là… bất khả thi.

5. Mission: Impossible – Rogue Nation (2015 - Christopher McQuarrie)

Ngay cảnh mở đầu phim, khán giả đã được thưởng thức màn trình diễn "không sợ chết" của Tom Cruise khi anh "đu càng" theo một chiếc máy bay lên tới độ cao hơn 1500 mét. Thực sự là một cảnh phim quá choáng ngợp và đáng kinh ngạc. Không chỉ thế, Cruise cũng đã luyện tập cho cơ thể mình có thể chịu được việc nhịn thở dưới nước trong suốt 3 phút cho một cảnh phim khác. Nhưng khâu biên tập đã khiến điều này không được thể hiện rõ trong bản phim cuối cùng.

Có vẻ là Ethan Hunt nghiện cảm giác liều mạng tới mức độ nghiêm trọng.

Nhiều người cho rằng sự đam mê chiến thắng của Ethan Hunt là không phù hợp với một điệp viên.

Những cảnh hành động của McQuarrie không có sự hoang dại như những gì Brad Bird từng làm, nhưng sạch sẽ và cuốn hút. Quan điểm nhất quán của ông là quay tất cả các nhịp hành động trong phim theo một cách mà khán giả có thể nhìn thấy những tình huống đang xảy ra, không rung lắc, không cận cảnh. Các cảnh phim có chất hiện thực cực kỳ cao, và không có cảm giác bị chắp vá, chỉnh sửa.

McQuarrie cũng đã mang tới cho thương hiệu MI một gương mặt mới gây ấn tượng cực kỳ mạnh – Rebecca Ferguson. Khi chắt lọc những điều quan trọng nhất từ cả 4 phần phim trước, ông đã nhận ra một sự thiếu sót trong dòng phim này: Một nữ điệp viên có đẳng cấp ngang ngửa với Tom Cruise và không chỉ là một thành viên của đội đặc nhiệm. Mục tiêu của ông là khiến cho Ethan Hunt phải luôn trong tình trạng cảnh giác và giúp đẩy câu chuyện về phía trước, cũng như một chút tình tứ, nhưng không cần phải trở thành tình yêu.

Quan trọng hơn hết là nhờ có sự thuyết phục trong cách xây dựng nhân vật Ilsa Faust, khán giả không biết phải nên nghi ngờ hay tin tưởng cô, vì trong ánh mắt của Ferguson có cái gì đó vừa lạnh lùng băng giá, lại vừa ấm áp nhẹ nhàng. Người xem nửa mong cô là người tốt, nhưng vẫn không thể không cảm thấy ngờ vực vai trò của cô trong toàn bộ câu chuyện. Đấy là còn chưa kể tới khả năng chiến đấu thượng thừa trong các pha đấu võ.

Cuối cùng thì Hunt vẫn chiến thắng. Anh ta ngăn chặn được tổ chức Syndicate, và trong một diễn biến bất ngờ, anh ta tha mạng cho nhân vật phản diện. Tất cả các phản diện trước đây của MI đều gặp phải kết cục đau đớn, nhưng không phải trong Rogue Nation. Ilsa Faust cũng không có dấu hiệu sẽ ở lại với nhóm của Hunt, mà chia tay để tìm con đường riêng cho mình.

Với mỗi phần phim mới, MI dường như tự khởi động lại từ đầu. Mission: Impossible – Fallout sẽ tiếp tục truyền thống này dưới bàn tay chỉ đạo của "người cũ" Christopher McQuarrie. Tom Cruise sẽ phải một mình chống cả thế giới với những đối thủ mới lẫn cũ, sừng sở hơn, nguy hiểm hơn. Hãy cùng xem anh ấy "phá đảo" các nhiệm vụ bất khả thi như thế nào trong Fallout hiện đang được chiếu tại các rạp trên toàn quốc nhé.

Theo Trí Thức Trẻ